1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (2 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...

Sống đôi khi cũng oải

nguyễn quang bình

Sống đôi khi cũng oải
Laurent Sagalovitsch, http://www.slate.fr/story/157456/fatigue-vivre-parfois

Nguyễn Quang Bình dịch

Dos au mur.
Flickr/Jackie.lck-Sad.

Có nhiều hôm, cố hỏi sao mình thèm sống, sống nơi nào mà cứ như là muốn nhông nhông cởi truồng lượn lờ trước tay gác cổng của chung cư mình ở đến vậy.

Sống đôi khi thấy oải làm sao ấy. Quái như thế nào mà tự nhiên thấy tim gan nặng trịch, tâm trạng sầu bi, trí hồn áo não. Đầu óc rỗng tuếch, mở sách ra không biết làm chi để rồi đóng nó lại, một cảm giác trống rỗng, thấy chi cũng chán và trong cơn mệt mỏi ê chề ấy của cõi lòng chẳng có thứ gì kích nó được nhích nó được, con người mình như bị choáng loạn trước cái hư vô của cuộc đời.

Thì thế giới vẫn đi hoài đi hoài đó thôi, con người cứ múa may quay cuồng, xã hội vẫn tiến bước liên tu bất tận đó thôi, nhưng sao mình không chú tâm vào đó nổi, cứ có cảm giác ngờ ngợ như thế nào đối với cảnh nhộn nhịp không ngưng nghỉ ấy, mình chẳng nhận ra thứ gì khác ngoài cái lu bu ồn ào của một vở hài kịch gồm những hình hài đeo mặt nạ để giấu đi cái bất an, cái bất lực đối với chuyện sống làm sao cho lương thiện tử tế, che đi sự hèn yếu, chạy trốn thực tại và một ngàn lẻ một thứ xảy ra trong cuộc đời đầy cay đắng của những lần ngã ngựa.

Mình đứng đấy đôi tay buông xuôi, bất lực, chẳng mong chi chẳng muốn chi, đầu hàng, mệt lả đến độ đôi mắt tự dưng nhắm nghiền lại như mấy cánh cửa trập của căn nhà ở chốn quê mình kéo xuống để đóng lại lần cuối cùng trước khi rao bán: có cái gì đó trong không gian phảng phất một thứ cảm giác “trái sầu rụng rơi”, vỡ mộng, buồn đau mà từng giọt sầu cứ lăn chầm chậm chầm chậm lạnh lùng của một thời dĩ vãng.

Mình chẳng biết sống như thế nào… như thử là người đã lãng quên hết lối cũ của những kỷ niệm xưa, không biết phải quay theo hướng nào, chung quanh chỉ là một thứ im lặng, hỏi ai bây chừ, hỏi bốn bức tường của căn phòng kín, réo ánh sáng vào nhưng nào ai thèm trả lời: mình cô quạnh với cả nỗi day dứt, thắc mắc và cả nghi hoặc mà chẳng biết đâu ra đâu, một thứ huyền hoặc chẳng thể nào thẩm thấu.

Mình cũng cố thoát ra, đi tìm bạn nhậu, cũng đến tiệm kéo bàn nhưng “tâm bất tại”; mình cũng cố kiếm cớ và rán vội về nhà nhưng có ai đó đợi mình đâu ngoài cái giường như là bằng hữu rộng cửa đón mình đưa mình vào giấc ngủ, ngủ say ngủ sưa, không mơ không mòng gì nữa.

Sáng mai lại, thức dậy trong cơn ngái ngủ, chung quanh chẳng có chi thay đổi, mọi thứ đều y nguyên nhưng lòng vẫn trĩu nặng với những cơn thở dài ai oán, nỗi buồn như vẫn chầu chực ngay cửa nhà: ngoài kia trời vẫn buồn, hàng cây đứng đó mà như những đứa trẻ bị bỏ rơi, giàn hoa run rẩy trong sương lạnh, công viên như khoác lên cái hình hài của những nghĩa địa hoang vắng với hàng ghế u sầu, những cái xích đu ướt nhẹp, thảm cỏ lộn xộn tứ tung; rừng người đi nhanh, như từ khắp mười phương tám hướng đổ về hướng mình, đặt mình ngay cái chỗ như mình chưa hề tồn tại, như mình là một bóng tối, như mình đã đi vào cõi thiên cổ tự lúc nào.

Và mọi thứ phảng phất mùi tang chế, cái sự thể chẳng đặng đừng ấy đâu phải dành cho riêng ai, nó mê hoặc bạn bao nhiêu thì cũng phũ phàng với bạn bấy nhiêu, khi thì nó đến như muốn an ủi vỗ về bạn, như tiếng gọi cô bạn gái xinh xắn kêu bạn đến chơi trong một đêm cô đơn cùng cực nhưng nỗi cô đơn muộn phiền ấy không bứt bạn ra khỏi cuộc đời này được vì bạn chính là người yêu cuộc đời này hơn ai hết.

Đôi khi phải trải nghiệm đớn đau của cuộc đời mới so lường được cái vẻ đẹp bất thường của sự tồn sinh – thôi thôi, ngươi lại rề rà bằng những lời than vãn ai oán làm ta sưng cả đôi mắt, những trải lòng ướt át của ngươi như kiểu người Nga kể lể chẳng ai ưa đâu, chỉ dụ được vài ba thằng nhóc đòi quyên sinh, ở đây tôi muốn nhắc đến nhà văn Brazil Paulo Coelho bị thuốc ngủ vật, thôi, đứng dậy mà đi, trời xanh này là của ngươi, hãy đi, hãy sống và hãy trở thành, một lần này cho ngươi dụ ngọt được ta, đừng như bà má Do Thái bị dụ rồi cuối cùng thằng con trai cưng cũng lấy người con gái ngoại đạo là được, được chứ?

Được.

(Visited 75 times, 1 visits today)

One Reply to “Sống đôi khi cũng oải”

  1. Pingback: Sống đôi khi cũng oải – Trò chuyện giá cà phê

Trả lời